Nhằm phục vụ mưu đồ chống phá cách mạng Việt Nam, những năm qua, các thế lực phản động trong và ngoài nước ra sức đẩy mạnh chiến lược “diễn biến hòa bình”, bạo loạn lật đổ với hàng loạt hoạt động phá hoại trên nhiều lĩnh vực. Bên cạnh những vấn đề như dân chủ, dân tộc, tôn giáo,… nhân quyền đang trở thành một “mặt trận nóng bỏng”, một “vấn đề trọng điểm” mà các thế lực thù địch thường xuyên lợi dụng để chống phá nhằm gây mất ổn định tình hình chính trị - xã hội nước ta; tình hình đó đòi hỏi chúng ta phải không ngừng nêu cao cảnh giác, chủ động đấu tranh vô hiệu hóa “vũ khí nhân quyền” của các thế lực thù địch.
Cần phải
khẳng định ngay rằng, sử dụng nhân quyền như một thứ “vũ khí” để chống phá sự
nghiệp cách mạng của nhân dân các nước tiến bộ, nhất là chống các nước xã hội
chủ nghĩa là một chiến lược bài bản và lâu đời của các thế lực đế quốc hiếu
chiến phản động. Những năm 90 của thế kỷ trước, một trong những nguyên nhân
thúc đẩy sự sụp đổ nhanh chóng của Liên Xô và các nước Đông Âu chính là vấn đề
nhân quyền, dân tộc, tôn giáo… bị lợi dụng, chống phá. Dưới bàn tay của các thế
lực thù địch, những vấn đề trên đã gây nên nhiều chia rẽ, phá vỡ sự đồng thuận
xã hội, làm suy yếu sức mạnh bảo vệ Tổ quốc của Quân đội Xô Viết.
Đối với nước
ta, thời gian qua, cùng với việc xuyên tạc, vu cáo, bóp méo tình hình đời sống
dân chủ, nhân quyền, các thế lực thù địch còn đẩy mạnh tuyên truyền nhiều luận
điệu phản khoa học, phi thực tế như “nhân quyền tối thượng”, “nhân quyền toàn
cầu”, “nhân quyền không biên giới”,… Theo đó, nhân quyền đã thực sự trở thành
một “vũ khí” chống phá hết sức nguy hiểm mà kẻ thù tìm mọi cách lợi dụng nhằm
chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân, phá hoại sự nghiệp cách mạng. Đặc biệt với
luận điểm “nhân quyền cao hơn chủ quyền”, núp dưới danh nghĩa những “nhà nhân
quyền”, “nhà dân chủ”, các thế lực phản động ra sức cổ vũ, ủng hộ cho “tự do
nhân quyền”, “tự do ngôn luận”,… Vậy thực chất của cái gọi là “nhân quyền cao
hơn chủ quyền” là gì? Phải chăng trong thế giới hiện nay, “nhân quyền cao hơn
chủ quyền” hay “quyền con người” cao hơn chủ quyền thiêng liêng của quốc gia,
dân tộc? Đây là luận điểm thực sự vì con người hay chỉ là một “thủ đoạn chính
trị” của các thế lực thù địch?
Những tác giả
của luận điểm “nhân quyền cao hơn chủ quyền” hay “nhân quyền tối thượng”, “nhân
quyền không biên giới”… đã bỏ qua hoặc cố tình phớt lờ một vấn đề cơ bản đó là,
con người luôn sống trong cộng đồng quốc gia, dân tộc và các quốc gia, dân tộc
bao giờ cũng cần có biên giới, lãnh thổ, chủ quyền rõ ràng. Hiện tại hơn 7 tỷ
người thuộc hàng nghìn dân tộc khác nhau đang sinh sống ở hơn 200 quốc gia và
vùng lãnh thổ với rất nhiều tín ngưỡng tôn giáo, truyền thống văn hóa khác
nhau; đó là một thực tế khách quan không thể phủ nhận. Mỗi con người ở từng
quốc gia lại luôn cùng lúc chịu tác động và phải giải quyết hai mối quan hệ cơ
bản: quan hệ về nhân quyền và quan hệ về chủ quyền quốc gia. Đây là hai mối
quan hệ cơ bản cùng đồng thời tồn tại song lại không cùng “hệ quy chiếu”, không
cùng tuyến tiếp cận nên không thể so sánh cái này cao hơn hoặc cái kia cao hơn.
Do vậy, sẽ hoàn toàn khiên cưỡng, phản khoa học, phi thực tế khi cố tình đưa chủ
quyền đặt cạnh nhân quyền, coi “nhân quyền” cao hơn, “chủ quyền” thấp hơn,…
Nhân quyền là giá trị được hình thành
trong thực tiễn lịch sử đấu tranh xã hội và cải tạo tự nhiên của nhân loại. Nội
dung cốt lõi nhất của nhân quyền là bảo đảm những quyền cơ bản của con người
như quyền tự do tư tưởng, tự do phát biểu, tự do đi lại và cư trú, tự do hội
họp và lập hội, quyền sở hữu, quyền tham gia chính quyền, quyền được hưởng giáo
dục miễn phí,... Tôn trọng nhân quyền là quan tâm, chăm lo, tạo mọi điều kiện
về vật chất và tinh thần để mỗi người có thể thực hiện đầy đủ những quyền cơ
bản đó. Một xã hội phát triển toàn diện là xã hội thực sự tôn trọng nhân quyền,
đề cao quyền con người. Thực tiễn lịch sử cho thấy, nhân quyền luôn là vấn đề
được đề cập đến trong nhiều xã hội song không phải xã hội nào cũng quan tâm bảo
đảm nhân quyền. Thử nhìn sang những nước tư bản chủ nghĩa, bên cạnh một số ít
quốc gia ở khu vực Bắc Âu có sự quan tâm nhất định đến vấn đề nhân quyền thì ở
phần nhiều những nước khác, vi phạm nhân quyền, chà đạp quyền con người… vẫn là
tình trạng khá phổ biến. Ngay tại Mỹ, quốc gia tự cho mình cái quyền hàng năm
được phán xét tình trạng nhân quyền ở nước khác, nhưng thông qua “Báo cáo Nhân
quyền” thì bức tranh nhân quyền cũng chỉ mang đậm sắc màu ảm đạm với tình trạng
phân biệt chủng tộc, buôn bán phụ nữ và trẻ em, tình trạng bạo lực trường học…
Theo số liệu của FBI, mỗi năm ở Mỹ có tới 30.000 người bị chết do các vụ bạo
lực có liên quan đến súng. Thế nhưng, mới đây cái gọi là “Luật Nhân quyền Việt
Nam 2013” (HR 1897) do Hạ viện Mỹ thông qua ngày 01-8-2013 trong khi có ghi
nhận nhiều thành tựu quan trọng của Việt Nam trong việc bảo đảm quyền con người
cho nhân dân Việt Nam… vẫn tiếp tục đưa ra một số nhận định thiếu khách quan
dựa trên những thông tin sai lệch về tình hình thực thi quyền con người ở Việt
Nam. Rõ ràng họ đã quên rằng, trong xã hội hiện đại, tuy đã được quốc tế hóa
song nhân quyền bao giờ cũng phải gắn với những đặc điểm riêng về kinh tế,
chính trị, văn hóa, xã hội… của từng cộng đồng, từng quốc gia, dân tộc.
Chủ quyền, chủ quyền quốc gia là thuật
ngữ dùng để chỉ quyền làm chủ thiêng liêng, bất khả xâm phạm của một quốc gia
độc lập, được thể hiện trên mọi phương diện chính trị, kinh tế, văn hoá, xã
hội, an ninh, quốc phòng, ngoại giao và được đảm bảo toàn vẹn, đầy đủ về mọi
mặt, cả lập pháp, hành pháp và tư pháp của một quốc gia trong phạm vi lãnh thổ
của quốc gia đó. Thế giới hiện đại luôn tôn trọng và bảo đảm sự bình đẳng về
chủ quyền quốc gia. Hội nghị thế giới về nhân quyền tại Áo (25-6-1993) khẳng
định: “Tất cả các dân tộc đều có quyền tự quyết. Với quyền đó, các dân tộc tự
do quyết định thể chế chính trị của mình và tự do theo đuổi con đường phát
triển kinh tế, xã hội và văn hóa của mình”(1).
Ngày nay, khái niệm chủ quyền quốc gia
đã có sự phát triển mới, song về bản chất, chủ quyền quốc gia bao giờ cũng gắn
liền với lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc. Đối với Việt Nam, vấn đề chủ quyền
đã luôn được cha ông ta khẳng định và bảo vệ. Chủ quyền lãnh thổ nước ta hiện
nay chính là kết quả lịch sử đấu tranh dựng nước và giữ nước hàng nghìn năm của
dân tộc, là thành quả đấu tranh cách mạng được đánh đổi bằng máu xương và tính
mạng của biết bao thế hệ, là kết tinh nghị lực, ý chí, sức mạnh và lòng tự tôn
dân tộc.
Từ sự phân tích ở trên có thể nhận thấy
vị trí, ý nghĩa của vấn đề nhân quyền và vấn đề chủ quyền quốc gia. Do vậy, xét đến cùng. luận điểm "nhân quyền hơn
chủ quyền” không gì khác chính là biểu hiện cụ thể của tư tưởng thực dụng, của
chủ nghĩa cá nhân; đặt lợi ích của cá nhân lên trên lợi ích quốc gia, dân tộc.
Những người đưa ra và lớn tiếng ủng hộ cho luận điểm này đã cố tình bỏ qua sự
thống nhất biện chứng giữa lợi ích đất nước và lợi ích cá nhân, giữa nhân quyền
và chủ quyền. Thử hỏi nếu chủ quyền của một quốc gia, dân tộc bị xâm phạm, bị
chà đạp thì nhân quyền ở quốc gia, dân tộc đó có còn được bảo đảm? Câu trả lời
đương nhiên sẽ là “Không”! Và, nếu khi đã không còn chủ quyền quốc gia, dân tộc
thì căn cứ vào đâu để xác định sự tồn tại của quốc gia, dân tộc đó? Căn cứ vào
đâu để đề cập vấn đề nhân quyền của những cá nhân trong quốc gia, dân tộc đó?
Rõ ràng, nhân quyền chỉ có thể được
thực hiện một cách đầy đủ trên cơ sở chủ quyền đất nước được giữ vững. Nếu chủ
quyền đất nước không còn toàn vẹn thì không thể và không bao giờ bảo đảm được nhân
quyền cho mỗi công dân. Giữ vững chủ quyền là cơ sở tiên quyết để thực thi nhân
quyền. Không có một quốc gia nào chỉ vì nhân quyền mà xem nhẹ, bỏ qua, thậm chí
là "hy sinh” chủ quyền của quốc gia, dân tộc. Thực tế lịch sử nhân loại
chỉ ra, xác lập chủ quyền quốc gia là cơ sở để bảo vệ và phát triển nhân quyền
đích thực của nhân dân các nước. Một quốc gia khi đã không có (hoặc không còn)
chủ quyền dân tộc trên thực tế thì mọi điều đề cập đến nhân quyền của người dân
đều là “lừa bịp”, “mị dân”. Nhìn lại thập niên đầu của thế kỷ XXI, núp dưới
danh nghĩa “bảo vệ nhân quyền”, “vì quyền con người”… các thế lực phản động,
hiếu chiến đã sử dụng vũ lực can thiệp vào nhiều nước có chủ quyền, và kết quả
như thế nào thì ai cũng biết! Đi liền với súng đạn, tên lửa, đại bác,… của các
thế lực ngoại bang là tình trạng khủng hoảng nhân quyền nghiêm trọng tại các
quốc gia bị xâm phạm chủ quyền, lãnh thổ, với hàng vạn người dân vô tội thiệt
mạng, nhiều triệu người phải rời bỏ đất nước. Rõ ràng, khi chủ quyền đất nước bị xâm phạm thì việc bảo đảm nhân quyền có lẽ là
"không tưởng”. Và “nhân quyền cao hơn chủ quyền” suy đến cùng chỉ là một
luận điểm phản khoa học, phi thực tiễn. Những kẻ tung hô, cổ suý cho luận
điểm này thực ra chúng chẳng yêu thương, tôn trọng gì quyền con người, mà chính
chúng đang lợi dụng nhân quyền, xuyên tạc nhân quyền; rắp tâm sử dụng nhân
quyền như một thứ “vũ khí” mềm để thực
hiện những mưu đồ chính trị đen tối của chúng mà thôi.
Lịch sử đấu tranh cách mạng của dân tộc
ta cũng chính là bài học vô cùng quý báu về mối quan hệ giữa chủ quyền và nhân
quyền. Đối với người Việt Nam, nhân quyền, trước hết là quyền dân tộc tự quyết,
là độc lập dân tộc. Truyền thống đấu tranh dựng nước và giữ nước hàng nghìn năm
của dân tộc cũng như kinh nghiệm đấu tranh cách mạng dưới ngọn cờ của Đảng đã
cho thấy: “nước mất, nhà tan”, khi đất nước bị xâm lăng thì không bao giờ có
được nhân quyền. Bởi thế, mọi thế hệ người Việt Nam luôn ý thức rất rõ: mất
nước là mất tất cả. Thực tế ở Việt Nam, đấu tranh giải phóng dân tộc, giữ vững
chủ quyền lãnh thổ luôn là điều kiện tiên quyết để bảo vệ và phát triển nhân
quyền. Nhân quyền chỉ có thể thực thi trọn vẹn khi đất nước được độc lập, tự
do. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khái quát một chân lý bất hủ: “Không có gì quý hơn
độc lập, tự do!”(2).
Cho đến nay, sau gần 30 năm thực hiện
đường lối đổi mới, Đảng Cộng sản Việt Nam luôn nhất quán quan điểm tôn trọng,
bảo đảm và bảo vệ quyền con người. Đại hội Đại biểu lần thứ XI của Đảng khẳng
định: “Nhà nước chăm lo, phục vụ nhân dân, bảo đảm quyền, lợi ích chính đáng
của mọi người dân”(3). Cùng với sự nghiệp đổi mới, đẩy mạnh công ngiệp hóa,
hiện đại hóa đất nước, mọi nguồn lực xã hội đều được tập trung cho việc nâng
cao chất lượng đời sống nhân dân, hướng đến mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, dân
chủ, công bằng, văn minh”(4). Đây chính là biểu hiện cao nhất, cụ thể nhất,
thiết thực nhất của vấn đề nhân quyền tại Việt Nam.
Như đã phân tích, với chiến lược “diễn
biến hòa bình”, “bạo loạn lật đổ”, các thế lực phản động trong và ngoài nước
đang tìm mọi cách lợi dụng vấn đề nhân quyền nhằm phá hoại sự nghiệp cách mạng
của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta. Chúng ta cần nâng cao cảnh giác, chủ
động làm thất bại những âm mưu, thủ đoạn phá hoại của kẻ thù thông qua "vũ
khí nhân quyền”. Đồng thời, thực hiện có hiệu quả nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ
Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa theo tinh thần Nghị quyết Đại hội XI. Tiếp
tục tham gia tích cực vào những hoạt động bảo đảm quyền con người; thực sự chăm
lo, bảo vệ những quyền cơ bản của quần chúng nhân dân lao động góp phần xây
dựng, và hoàn thiện nền dân chủ xã hội chủ nghĩa - "nền dân chủ gấp triệu
lần dân chủ tư sản” như V. I. Lênin đã khẳng định.
Trung tá Nguyễn Thị Mai, Khoa Khoa học cơ bản
TÀI LIỆU THAM KHẢO
(1), Văn kiện quốc tế về quyền con
người, Trung tâm nghiên cứu quyền con người và Viện Thông tin khoa học thuộc
Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh, Hà Nội, 2000, tr. 102.
(2), Hồ Chí Minh, toàn tập, Nxb
CTQG, H.2000, tập 12, tr. 138
(3), Đảng Cộng sản Việt Nam: Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ
XI, Nxb. CTQG, H, 2011, tr. 247
(4), Đảng Cộng sản Việt Nam: Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ
XI, Nxb. CTQG, H, 2011, tr. 34.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét